Cả nhà anh coi tôi là “Con nhà quê”

Thứ bảy - 20/10/2018 23:34
Cả nhà anh coi tôi là “Con nhà quê”

Tôi sinh ra ở một miền quê nghèo, học xong đại học, tôi quyết tâm bám trụ tại thành phố. Với tấm bằng loại khá, cộng với sự nỗ lực của bản thân, cuối cùng tôi cũng có được một công việc ổn định với mức lương tương đối. Đi làm một thời gian, tôi gặp và yêu anh. Đến nay, đã được 2 năm. Gia đình hai bên cũng biết chuyện và đều vun vén cho chúng tôi.

Nhà anh ở thành phố, cách nhà tôi 20km. Hàng ngày làm xong, tôi đều về nhà chứ không thuê trọ. Nhưng từ ngày em gái anh lấy chồng và đi làm ăn xa, nhà chỉ còn 2 mẹ con (bố anh đã mất) nên buổi trưa tôi tới ăn cơm cùng mẹ. Một phần là cho vui cửa vui nhà, phần nữa là vun đắp tình cảm mẹ chồng nàng dâu tương lai. Thỉnh thoảng, khi có việc đột xuất hay do thời tiết, tôi cũng xin phép được ở lại qua đêm.

 

Mẹ anh quý tôi như con gái

Những ngày đó, tôi không để mẹ phải lo lắng gì về việc cơm nước. Hàng tháng, bố mẹ tôi gửi gạo từ quê lên, thức ăn hàng ngày đều do tôi mua cả. Mỗi khi lấy lương, tôi cũng biếu bác một khoản. Vào cuối tuần tôi thường cùng anh đưa bác đi siêu thị mua sắm. Thi thoảng, tôi mua cho bác tấm vải hay cái áo làm quà. Có thể nói, tình cảm giữa hai bác cháu vô cùng tốt đẹp.

Nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi em gái anh trở về nhà sinh con. Mọi thứ trong nhà đảo lộn, tình cảm của chúng tôi cũng đảo lộn theo. Mọi chuyện dù nhỏ nhặt, vụn vặt thôi nhưng cứ tích tụ lâu ngày thì trở thành mâu thuẫn khó gỡ. Liên – em gái anh luôn tự tiện lấy quần áo của anh trai để cho chồng mặc. Từ quần to, quần nhỏ, áo to, áo nhỏ cô ấy đều đem ra làm của chung hết. Anh khó chịu, lên tiếng thì cô ấy giận. Nhưng cô ấy giận anh trai thì ít mà giận tôi thì nhiều. Bởi cô ấy cho rằng tôi là nguyên nhân của tất cả các vấn đề. Cô ấy nói với mẹ anh: “Từ khi anh yêu cái “bà già nhà quê” ấy thì thay đổi, ích kỷ. Chả coi mẹ và em ra gì! Chỉ biết tới người yêu thôi!” Rồi còn bảo: chính tôi là người xui anh mắng cô ấy, chia rẽ tình cảm gia đình cô ấy... Những chuyện này là do anh kể lại cho tôi biết. Tôi rất buồn nhưng anh luôn cố gắng động viên, an ủi tôi. Mọi chuyện cũng nguôi ngoai bớt...

Từ lúc biết chuyện, tôi luôn hạn chế tới nhà anh. Tôi cũng không tới ăn cơm trưa hay ở lại như trước nữa. Tôi sợ những va chạm, sợ mọi chuyện sẽ phức tạp, hơn hết là sợ tình cảm vun đắp bấy lâu giữa tôi và mẹ anh sẽ xuống sông xuống biển. Nhưng cuộc đời thường không như người ta mong muốn.

Cách đây 2 hôm, tôi và anh đi chơi, vì trời hơi lạnh nên tôi cùng anh qua nhà lấy áo ấm trước khi anh đưa tôi về. Vừa mở cửa, nhìn thấy tôi, mẹ anh đã lao vào mắng nhiếc. “Con nhà quê mày đến đây làm gì? Mày cút đi! Đừng có bám lấy con trai bà nữa! Nhà bà không tiếp đứa như mày. Cái đứa xấu xa. Bà đã cho ăn nhờ, ở nhờ mà còn không biết đường, biết lối....Mày đừng có mong vào làm dâu cái nhà này! Cái ngữ nhà quê...” Chỉ nghe được bấy nhiêu thôi, tai tôi ù đi, nước mắt nhạt nhòa, tôi vụt chạy, bỏ lại sau là tiếng gọi với theo của anh.

 

Con nhà quê mày đến đây làm gì? Mày cút đi!

Tối đó, tôi ngủ lại nhà một chị bạn cũng chỗ làm. Còn anh, lang thang cả đêm để tìm tôi. Anh gọi cho tôi hàng chục cuộc nhưng tôi không nghe máy, nhắn tin nhưng tôi không trả lời. Nghe rồi thì sao chứ? Biết nói gì đây? Nói với con trai người vừa rủa xả mình chuyện gì chứ? Điều tôi cần lúc đó là sự bình tĩnh! Tôi thật sự không hiểu điều gì đã xảy ra. Tại sao một người phụ nữ đã có tuổi, có ăn có học lại thốt ra những lời như thế? Tại sao một người chỉ cách đây có 2 tháng thôi vẫn coi tôi như con cháu trong nhà mà giờ đây lại quay ngoắt lại như vậy? Tôi không thể tha thứ cho người đã sỉ nhục, xúc phạm tôi - những người mà trước đây tôi luôn coi là mẹ chồng, và em gái chồng.

2 ngày rồi, tôi và anh không gặp nhau. Anh tới trước cổng công ty chờ nhưng tôi tránh mặt. Anh nhắn tin khuyên tôi tôi nên bình tĩnh lại, bỏ qua mọi chuyện, đừng chấp nhặt, nhưng tôi không thể! Tôi quyết định sẽ chia tay anh bởi làm sao tôi có thể sống với mẹ chồng và em chồng như vậy? Nghĩ là thế, nhưng còn tình yêu với anh thì sao? Tôi thực sự yêu anh, anh cũng vậy. Tình yêu của chúng tôi bây lâu nay giờ chỉ vì mẹ và em gái anh mà tan vỡ ư? Chia tay, vết thương ấy bao giờ lành, nỗi đau ấy bao giờ nguôi?

Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên!

Tác giả bài viết: cuasotinhyeu.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
TÁC PHẨM TIÊU BIỂU
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây